Con đau một, cha mẹ đau mười

03/07/2020 08:42:49 AM         

Tôi là Nguyễn Thị Thanh, sinh 1952 ở thôn An Hòa, xã Tịnh Giang, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Chồng tôi là Lê Công Hiếu sinh 1948, sinh quán xã Đức Phong, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Hiện nay gia đình cư ngụ tại thôn An Hòa, xã Tịnh Giang, huyện Sơn Tịnh.

 Năm 1972 đến 1975 tôi tham gia du kích xã Tịnh Giang, 1976-1991 là giáo viên trường mầm non KonPlông, tỉnh Kon Tum, năm 1991 về mất sức.


Chồng tôi năm 1964-1967 tham gia du kích xã Đức Phong, huyện Mộ Đức. Năm 1968 đến 1972 chuyển lên đội thanh niên xung phong Trung Sơn, Quảng Ngãi vận chuyển hàng hóa từ các binh trạm đi phục vụ chiến trường các tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Nam, Bình Định. Năm 1973 đến 1976 học trường giao thông khu 5, cuối năm 1976 đến 1991 làm phó phòng rồi trưởng phòng giao thông huyện KonPlông, tỉnh Kon Tum và nghỉ hưu năm 1992, chuyển toàn bộ gia đình về Tịnh Giang, Sơn Tịnh sống trên đất của cha mẹ.
 
Thời chống Mỹ xã tôi là vùng đệm của cách mạng. Tôi là du kích, đơn vị thanh niên xung phong của anh thường vận chuyển lương thực, thực phẩm, vũ khí từ đường dây 559 xuống cho bộ đội rồi chúng tôi quen biết nhau, hẹn hò thương thương nhớ nhớ, tháng một năm 1976 nên duyên vợ chồng theo anh lên huyện KonPlông làm việc.
 
Vợ chồng sinh được 05 người con, 03 người con gái phát triển bình thường hai cháu đã lập gia đình, có con ở riêng, còn 01 cháu đang làm công nhân ở thành phố Hồ Chí Minh và 02 người con trai là Lê Hoài Hiệp, sinh 1982, Lê Thành Hưng, sinh 1983. Mới sinh ra thì bình thường nhưng được một tuổi thì chân tay teo dần rồi co quắp lại, đã đi chữa trị các bệnh viện nhưng không khỏi, riêng cháu Hưng bị bại não lại kèm theo động kinh co giật. Những cơn co giật, động kinh là lúc cháu tiểu, đại tiện, vợ chồng phải thay nhau ôm, giữ để cháu không lăn lộn bôi lây khắp nhà, năm 2012 cháu bệnh nặng đã qua đời ở tuổi 29.
anh con dau mot.jpg
Bà Thanh đang đút cho con ăn
 
Những năm tham gia cách mạng thật gian khổ, khó khăn, sống và chết luôn cận kề nhưng vợ chồng luôn tin tưởng, hy vọng cách mạng sẽ thành công vợ chồng cùng nhau xây dựng hạnh phúc gia đình. Nhưng duyên phận không may, kể sao cho hết nổi khổ cực của vợ chồng tôi suốt 35 năm chăm lo nuôi dưỡng cho ba con ăn học và hai con tật, bệnh, nhìn con mà lòng quặn đau buồn tủi không biết nói cùng ai.
 
Các con không có tội lỗi gì mà phải gánh chịu bệnh tật quái ác, chúng tôi rất vui mừng Hội Nạn nhân chất độc da cam/Dioxin Việt Nam ra đời đã lên tiếng chỉ rõ kẻ thủ ác, tôi vẫn hy vọng Hội tiếp tục đấu tranh đòi công lý cho nạn nhân chất độc da cam để những người làm cha, làm mẹ không may mắn như tôi vơi bớt nỗi buồn đau.
Bài, ảnh: Đào Đình Hùng